Thứ Ba, 31 tháng 12, 2019
no image


3. Có nhiều người đi làm sau một thời gian đều có chung một suy nghĩ là giàu nó có số rồi. tôi thì không nghĩ vậy. nhưng nhiều người tôi quen và ngưỡng mộ, tin rằng sau này họ sẽ thành công thôi, nhưng cũng chuyển dần sang suy nghĩ trên. không biết tại sao hajjzz

2. Hầu hết mọi người đi làm đều nói rằng đi làm đều khó khăn hơn đi học áp lực cuộc sống sẽ lớn hơn rất nhiều đến mức làm con người ta thay đổi. tôi không biết sao nhưng nó đúng. tôi có lẽ hơn nhiều người với một công việc tốt khá tự do thỏa mái, không có cạnh tranh cũng như áp lực từ trên,,, nhưng vẫn thấy cuộc sống nó khó khăn. nhưng công việc nó cho tôi một cuộc sống tốt hơn trước, cuộc sống đi làm của tôi nó sướng hơn cuộc sống đi học, nhưng vẫn đau khổ. không hiểu sao

1. Có một điều mà tôi băn khoăn và phải xếp nó vào ngăn kéo của những câu hỏi mà tôi chưa biết trả lời như thế nào đó là việc ngày xưa con người có cái nạn phân biệt chủng tộc và tôi và hầu hết mọi người đều không đồng tình với nó. Nhưng thay vì phân biệt chủng tộc, bây giờ chúng ta lại chuyển qua phân biệt văn hóa. Và tôi và hầu hết mọi người lại đồng tình với việc đó.  ( Kiểu như bài trừ người Ấn độ vì họ dùng tay để ăn và vệ sinh sau khi đại tiện thay vì dùng đũa và giấy vệ sinh..). Vậy là lịch sử nó lại lặp lại ?
ẤY EM ĐI
Thứ Năm, 5 tháng 9, 2019
no image


17. Dù rằng làm việc bận đến đâu, khi bắt đầu cái mới, mỗi ngày phải dành 1h để học cái liên quan thay vì làm việc liên tục. Nếu bạn phải làm dự án 18 tiếng 1 ngày, hãy bố trí 17 tiếng để làm việc, còn 1 tiếng kia để đọc thêm tài liệu, học thứ liên quan. Nó có ích lắm đấy, vì sau 1 khoảng thời gian, người dành 1 tiếng để học kia sẽ lên rất nhanh so với người chỉ biết làm quần quật

16. Mời đồng nghiệp về nhà trong lần đầu tiên, đặc biệt là sếp mời nhân viên, trưởng phòng mời team, có thể làm tăng tình cảm giữa các thành viên với nhau và nâng cao sự thân thiết với sếp. không biết vì sao nhưng mời về nhà nó vẫn có một cảm giác gì đó gần gũi

15. Một điều tôi học được từ sự truyền cảm hứng của sếp tôi là anh ấy luôn bảo mọi người hãy biết trân trọng và yêu quý công việc mình đang làm, dù có chán ghét đến đâu thì cũng phải trân trọng công việc mình đang có, nó giúp mình sống, nuôi sống vợ và con mình, vi vậy hãy cứ hết mình với công việc và nó sẽ không phụ mình.

14. Một câu chuyện hay tôi nghe được rằng một vị giám đốc công ti tỷ đô hướng dẫn cấp dưới của mình rằng đừng có gần gũi quá với nhân viên vì chúng nó sẽ không sợ mình. Và với người mới vào thì cố mà vắt hết sức của nó

13 Dịch cô vid đến, nhà nước cách li toàn xã hội hôm sau sếp mới quyết cho nghỉ. Sau khi họp bàn chán chê sếp quyết định sẽ chia làm 2 đợt để chuyển máy tính đến nhà từng nhân viên. sếp không cho nhân viên tự chở về không biết vì sao, thế là sếp và trưởng phòng mất 2 buổi sáng đi quanh hà nội để giao máy cho từng người chưa kể công bê máy từ vp xuống xe tải. Mình chưa nghĩ ra đc cách giải quyết êm đẹp hơn, nhưng đích thân sếp đi giao máy thì không phải là cách giải quyết hay.

12. Ngày cuối năm sếp có cuộc gặp riêng với từng nhân viên để tâm sự. Mình biết trước điều này và biết luôn nội dung cuộc nói chuyện, nhưng lại bàng quang như không, không chuẩn bị gì cả. Khi sếp hỏi em có ý kiến gì đóng góp cho công ti không, mình trả lời đơn giản là không, sếp cười dài về câu trả lời của mình. Ngẫm lại mình thấy mình ngây thơ thật, thiếu kinh nghiệm từ việc chuẩn bị câu hỏi, câu trả lời đến việc đóng góp ý kiến cho công ti, và những điều đó ảnh hưởng đến việc sếp đánh giá mình. Nó sẽ đơn giản hơn nếu mình không có gì nói thật, nhưng vấn đề là lúc sau mình nghĩ lại mới thấy mình có nhiều vấn đề mình muốn đóng góp.

11. Cái hay trong việc thưởng và tăng lương cuối năm của anh sếp mình : Thưởng 30 triệu và tăng lương 1 triệu cho người trẻ và thưởng 27 triệu và tăng lương 1.5 triệu cho người lớn tuổi hơn

10. Bằng kinh nghiệm đi học và đi làm của tôi thì áo đồng phục là cách rẻ và hiệu quả để quảng cáo cho hình ảnh công ti/ nhà trường nhất. Nếu mỗi năm trường đại học phát cho sinh viên trường mình 1 chiếc áo phông thiết kế đẹp một chút, in lô gô trường, sẽ tăng hiệu quả pr đáng kể, với công ti cũng vậy. Chưa kể nó còn có vai trò như một món quà, tăng niềm vui, sự phấn khích cũng như gắn bó cho nhân viên.

9. Nhìn vào bảng chấm công sẽ thấy một tháng chỉ một nửa nhân viên đi làm đủ ngày công, còn lại một nửa sẽ nghỉ từ 1-3 ngày phép, và tính đến cuối năm sẽ luôn có người nghỉ âm ngày.

8. Một câu hỏi rất phỏng vấn rất hay để chọn được người phù hợp với công ti là : Ở đây làm 9 tiếng một ngày em có sẵn sàng làm không (chính Hòa Bình hỏi câu này) hay ở đây làm cả thứ 7 em có ok không. dù rằng công ti mình chỉ là 8 tiếng và nghỉ thứ 7 nhưng câu hỏi này sẽ đánh giá được mức độ tham gia đóng góp vào công ti của người kia

7. Dựa vào một câu chuyện có thật mình chứng kiến là việc gia hạn hợp đồng năm tiếp theo phải bắt đầu khi còn 2 tháng hợp đồng cũ. Nếu sau đó chưa ký hợp đồng mới, nhân viên sẽ lo nghĩ không tập trung làm việc được, nặng hơn sẽ pv ở công ti khác, mất tài nguyên nguồn lực.

6. Cái gì nó đã không rõ ràng thì nó sẽ mù mờ, khó đánh giá. Ví dụ dễ dàng nhất với mình là việc tính giờ cho đội model. Anh em tự làm tự tính không có một tiêu chuẩn nào cả, đôi khi 2h thành 4h và đôi khi 7h thành 8h

5. Nhìn ông Hải tổng Hòa Bình đến thăm vp Hà Nội, thấy 1 nhân viên của mình chơi game trong giờ liền gọi vô xử lý, thấy anh em 11h25 đã đi ăn thay vì 11h30, trưa thì cấm tất cả nhân viên không xem phim đọc báo chơi game trong giờ nghỉ, camera thì gắn khắp vp để soi nhau, thế mới thấy ông chủ của một tập đoàn to mà còn để ý những cái nhỏ như vậy thì mình muốn một môi trường thỏa mái như google là không có. Kể cả sau này mình muốn setup một công ti theo ý mình thì cũng k thể thỏa mái như google được đơn giản vì nhân viên chưa chắc đã chịu

4. Sếp tôi sau khi dùng mọi biện pháp để thúc đẩy mọi người học tiếng anh tại công ti thì vẫn thất bại nên quyết định bắt mọi người cam kết học, và dùng hình thức phạt tiền để bắt mọi người cam kết. Nhưng nó vẫn thất bại. Cá nhân tôi thì luôn dị ứng với các hình thức phạt tiền dù thế nào đi chăng nữa. Thật khó để thúc đẩy mọi người cùng tham gia vào một hoạt động nào đó dù nó có ích và miễn phí.

3. Công ti định cho mọi người đi xe khách về đám cưới một người đồng nghiệp, thay vì thuê xe vì thấy ít người quá. Nhưng mọi người đều không đồng tình vì nói rằng nên thuê xe về vì dù sao cũng mang tiếng là công ti, có xe đánh về có cũng hoàng tráng hơn là mỗi người một nẻo đi về. mọi người đều đồng tình như vậy nên chắc chắn đây là điều đúng đắn cần lưu ý sau này.

2. Như tony hsen từng kể, một công ti với quy mô 30 người đổ xuống, thì mọi người có thể coi nhau như gia đình. Mọi người có thể cùng làm việc vì một mục đích chung, thân thiết vô cùng. Nhưng to hơn thì mỗi người đến công ti với 1 mục đích khác nhau, không thể biết nhau hết được, nên cũng không còn thân thiết như trước nữa.

1. Bài học đầu tiên tôi nghiệm ra là việc làm thêm giờ, quan điểm của tôi là làm theo công việc, làm xong việc thì về, chưa xong thì ở lại mà làm, nhưng nó dường như chỉ đúng với những nhân viên tri thức cao, được trả lương hậu hĩnh, còn ở các công ti nhỏ, nhất là với công nhân, mọi người sẽ không chịu làm theo điều này, có nghĩa là khi làm việc quá thêm một chút so với quy định, họ sẽ luôn đòi hỏi có một cái gì đó cho việc họ làm thêm giờ.
ẤY EM ĐI
Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019
no image



2.Mình khuyên đối với những bạn tự học IELTS một số điều sau:

Thứ nhất, nếu bạn là người mất gốc mà muốn tự học thì thực sự rất khó lên trình, bởi bản thân bạn mất gốc nên không có ai hướng dẫn, định hướng cụ thể cho nên các bạn có thể bắt đầu học với thầy cô nào đó, hay đi trung tâm tiếng Anh tuỳ bạn lựa chọn. Sau khi có kiến thức nền và định hướng học bạn sẽ dễ tự định hướng phương pháp học cho bản thân.
Thứ 2, những website tự học tiếng Anh này đều của nước ngoài, bạn sẽ khó học nên có thể bắt đầu với một số trang web việt nam, như IELTS fighter hay học theo anh Ngọc Bách... khi trình lên dần bạn có thể tiếp tục với các web nước ngoài.
Thứ 3, tự học quan trọng ở chính bạn cần phải chủ động học tại nhà một cách nghiêm túc và nghiêm chình nhất có thể. Học không thể tuỳ tiện được, thích thì học không thích thì thôi. Bạn cứ xác định ngày học 5- 6 tiếng hoặc hơn là chuyện bình thường nhé!.
Thứ 4, Hiện có nhiều kênh youtube học tiếng Anh nữa các bạn cũng nên tham khảo thêm, hãy dành thời gian nhiều cho luyện nghe và nói tiếng Anh. Đây là 2 kỹ năng quan trọng nếu bạn muốn cải thiện các kỹ năng khác.


1. Một thứ khá hay mình tìm ra là với những từ 2 âm mà có trọng âm ở đầu, âm cuối mang âm sắc thì ta chỉ cần đọc âm cuối thành dấu nặng thì nghe sẽ đỡ ngố hơn
vd : ticket mình hay nói là "tích kít", giờ chỉ cần đọc âm cuối về nặng thành "tích kịt"
       access    ác xét  giờ chỉ cần đọc thành ác xẹt.
ẤY EM ĐI
Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2019
no image



2. Ăn một quả vải bị phạt 2 triệu đồng ( Luật có nồng độ cồn khi tham gia giao thông) mà người dân vẫn chấp nhận, thờ ơ không phản đối gì có lẽ là minh chứng tốt nhất cho cái quan điểm của tôi về sự thờ ơ của người Việt với chính trị

1. Ngày trước khi mới đọc mấy blog ngoài lề bắt đầu tìm hiểu về chính trị tôi thường mơ ước rằng Việt Nam rồi sẽ có một đột biến gì đó, đảng Cộng sản sụp đổ nhanh chóng, chế độ tự do học kiểu Mỹ sẽ nhanh chóng phát triển đưa nước ta phát triển thần tốc như Singapore hay Hàn quốc. Căn cứ để tôi tin vào đó là người Việt Nam mình rất thông minh, một khi đã có mục tiêu và động lực cả nước sẽ đi lên rất nhanh. Nhưng vài năm sau tôi nhận ra rằng Hàn Quốc có phát triển họ cũng mất đến 20 năm, có biến cố chính trị gì thì cũng 5-7 năm Venezuale, tức là trong 20 năm nữa thì đất nước không thể giàu mạnh kiểu Hàn Quốc được. Điều đó cho tôi một nhận thức rằng không thể chờ vận nước thay đổi để cuộc đời mình thay đổi được. Trong 20 năm nữa đất nước vẫn trì trệ như này thôi, còn 20 năm nữa thì tôi đã già, sự thật nó là thế đây. Chỉ có chính tôi và bạn mới là tác giả của cuộc đời mình.
ẤY EM ĐI
Thứ Năm, 28 tháng 3, 2019
no image


9. 01.26.2023 Bận có lẽ là từ mọi người hay nghe từ tôi, vì đúng là nhiều lúc tôi thấy mình bận thật. Nhưng tôi nhận ra đây có lẽ cũng là nét chung của cả nhà tôi. Mẹ tôi làm nội trợ, nhưng chắc là người bận nhất trong nhà, vì lúc nào mẹ cũng tìm ra việc để làm, dù đó là những việc nhà. Bố tôi cũng quanh quẩn với vườn rau, ruộng lúa, nhưng cũng tất bật cả ngày, cũng vì lý do bố tôi tự tìm thêm việc để làm mình bận. Tôi nghĩ đây là 1 đức tính tốt của cả nhà. Dù rằng đa phần tôi chẳng muốn mình bận bịu đến mệt mỏi như vậy.....

8. Đợt này về nhà, bố tôi làm gì cũng hay hỏi ý tôi xem thế nào, dù bố có thể quyết được, mà trước đây cũng toàn làm vậy, có bao giờ hỏi tôi đâu. Đó đơn giản là dấu hiệu cho thấy bố mẹ đã bắt đầu già, và mình phải là người bắt đầu gánh vác gia đình

7. Bao năm rồi về quê gặp họ hàng, chứng kiến cảnh nghèo ở quê của các anh em mình tôi vẫn luôn bứt rứt. Tôi luôn nghĩ rằng tôi sẽ làm được 1 cái gì đó để tạo được công việc tốt hơn cho các anh, em họ của mình. 

6. Mình có một cái ước mong ấp ủ là lái xe 7 chỗ đưa cả nhà mình đi biển chơi. Đặc biệt là bố mẹ mình. Mỗi năm 1 lần thì tuyệt. Để thuyết phục được bố mẹ đi thì tài chính phải đạt đến 1 tầm nào đó, để bố mẹ không thấy tiếc tiền mà đi

5. Hôm nay đọc được bài báo trên mang với nội dung con cái ngày càng mất kiên nhẫn với bố mẹ, dù bố mẹ cả vài năm chỉ để chờ con biết đi, nhưng con cái không đủ kiên nhẫn để dạy mẹ sử dụng smartphone. Tôi hiểu được điều này và chỉ muốn nói rằng mọi người hãy kiên nhẫn hơn với bố mẹ của mình.

4. Hôm nay bố tôi bảo lên hn khám bệnh. Tôi bảo xin nghỉ làm mà bố không cho, sợ ảnh hưởng đến công việc của con. Thật ra việc tôi nghỉ cũng không to tát gì. Nhưng chợt nghĩ bây giờ bố nằm viện, nhiều khi mình chả nghỉ được mà chăm bố. Chợt thấy buồn vì cái quyền quyết định không nằm trong tay mình. Như tôi vẫn hay nói, không giàu nó là một cái tội.

3. Có một điều mà tôi không thích ở anh trai tôi là hắn quá coi trọng sự nghiệp. Chính vì vậy mà hắn nói quá nhiều về công việc. Cái xấu là hắn hay nói những mỗi lo của hắn, mà nó ít khi xảy ra. Lúc mới vô một công ti mới thì áp lực, lo lắng suốt ngày mà cái hắn hay nói nhất là lo sợ bị đuổi việc. Rồi lúc công ti đi xuống, phải cho nhiều người nghỉ việc thì hắn cũng lo sợ. Về nhà hay kể ông này nghỉ ông kia bị cho nghỉ. Nói thật là tôi chả muốn nghe chút nào. Mang mấy cái chuyện không vui ở văn phòng về nhà kể nó làm mất cả không khí vui vẻ của gia đình. Hắn lo 1 thì bố mẹ tôi lo 3. Rồi bố mẹ lại gọi cho tôi bảo này bảo nọ. Tôi cũng mệt. Chính vì vậy tôi không khuyến khích mọi người mang chuyện ở công ti về nhà, vì nó sẽ chả vui chút nào. Tôi thì tôi chả nói gì luôn. Nó hơi thái quá thật nhưng chắc là do tôi bị ảnh hưởng.

2. Cái sự giàu của tôi trên thực tế mà nói thì nó đã đi quá chậm so với tuổi già của bố mẹ tôi, vì vậy tôi chẳng thế mơ mình sẽ dùng nhiều tiền để đưa bố mẹ mình đi những nơi du lịch nồi tiếng, vì khi tôi nhiều tiền rồi thì có lẽ chính tôi cũng đã già để mà đi được ấy chứ. Chợt nhớ đến một câu trong sách của Mèo Maverick nói về một cặp vợ chồng sống khổ sở để có một tương lai tốt hơn ở Bắc Kinh, và họ sẽ phải đếm số lần được gặp bố mình ở quê nhà vì quá xa. Tôi không xa nhà lắm nhưng tôi cũng khá là sợ khi nghĩ rằng mình phải đếm số lần được gặp bố mẹ mình.

1. Vậy là sắp tới sinh nhật 29 tuổi của anh trai mình. Với anh mình, tuổi này nó thực sự có ý nghĩa khi nó như là một dấu mốc trong cuộc đời. Ngồi lục máy tính anh để tìm vài bức ảnh làm quà chuẩn bị cho hắn. Mình ở với anh trai từ khi lên đại học đến giờ. Mọi thăng trầm của anh ấy mình đều chứng kiến cả. Ngồi xem đống ảnh trong máy tính, chợt bật khóc vì thương anh. Anh trai mình thực sự vất vả và rất nỗ lực. Mọi dấu mốc trong cuộc đời của anh ấy đều đến từ sự kiên trì, cứ lặng lẽ vượt qua bao khó khăn mà tiến lên. Trong máy anh vẫn còn lưu giữ những bức ảnh của người yêu cũ. Mỗi tình 9 năm phải chia tay thì thực sự đau buồn. Mình đã chứng kiến anh buồn như nào mà không giúp được gì. Rồi những bức ảnh đánh dấu những dấu mốc trong cuộc việc. Khá là thành công. Dù mình không thể hiện ra nhiều, nhưng mình thực sự yêu quý và cảm ơn vì có người anh như vậy.
ẤY EM ĐI
Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2019
no image


5. Tất cả những sai lầm đều phải trả giá bằng tiền mặt hoặc chuyển khoản

4. Nếu 4 người bạn thân nhất của bạn đều nghèo, thì bạn sẽ là người thứ 5.
If 4 your best friends still are poor, you will become the 5th person

3. Nếu cây cổ thụ ngàn năm trong rừng biết nói chuyện và có thể nghe được những câu chuyện mà gió mang đến, thì tôi muốn 1 lần được nói chuyện với cây đó. Để giải quyết những thắc mắc của bài toán của cuộc đời

2. Tôi đọc trong cuốn sách của Huyền chip có nói rằng chúng ta đừng lo về việc mình bị mất việc, vì xã hội nó tự sản sinh ra việc mới. Giống như Cocacola và Pepsi, mục tiêu của hai hãng nước pha đường này là hạn chế đòn quảng cáo của hãng kia, nó chẳng có ý nghĩa và ảnh hưởng gì đến chúng ta nhưng nó vẫn tạo ra hàng ngàn việc làm xịn cho mọi người.

1. Giáo sư tuyển vợ trong đó có yêu cầu phải giỏi toán để sau này không bị đãng trí

ẤY EM ĐI