9. 01.26.2023 Bận có lẽ là từ mọi người hay nghe từ tôi, vì đúng là nhiều lúc tôi thấy mình bận thật. Nhưng tôi nhận ra đây có lẽ cũng là nét chung của cả nhà tôi. Mẹ tôi làm nội trợ, nhưng chắc là người bận nhất trong nhà, vì lúc nào mẹ cũng tìm ra việc để làm, dù đó là những việc nhà. Bố tôi cũng quanh quẩn với vườn rau, ruộng lúa, nhưng cũng tất bật cả ngày, cũng vì lý do bố tôi tự tìm thêm việc để làm mình bận. Tôi nghĩ đây là 1 đức tính tốt của cả nhà. Dù rằng đa phần tôi chẳng muốn mình bận bịu đến mệt mỏi như vậy.....
8. Đợt này về nhà, bố tôi làm gì cũng hay hỏi ý tôi xem thế nào, dù bố có thể quyết được, mà trước đây cũng toàn làm vậy, có bao giờ hỏi tôi đâu. Đó đơn giản là dấu hiệu cho thấy bố mẹ đã bắt đầu già, và mình phải là người bắt đầu gánh vác gia đình
7. Bao năm rồi về quê gặp họ hàng, chứng kiến cảnh nghèo ở quê của các anh em mình tôi vẫn luôn bứt rứt. Tôi luôn nghĩ rằng tôi sẽ làm được 1 cái gì đó để tạo được công việc tốt hơn cho các anh, em họ của mình.
6. Mình có một cái ước mong ấp ủ là lái xe 7 chỗ đưa cả nhà mình đi biển chơi. Đặc biệt là bố mẹ mình. Mỗi năm 1 lần thì tuyệt. Để thuyết phục được bố mẹ đi thì tài chính phải đạt đến 1 tầm nào đó, để bố mẹ không thấy tiếc tiền mà đi
5. Hôm nay đọc được bài báo trên mang với nội dung con cái ngày càng mất kiên nhẫn với bố mẹ, dù bố mẹ cả vài năm chỉ để chờ con biết đi, nhưng con cái không đủ kiên nhẫn để dạy mẹ sử dụng smartphone. Tôi hiểu được điều này và chỉ muốn nói rằng mọi người hãy kiên nhẫn hơn với bố mẹ của mình.
4. Hôm nay bố tôi bảo lên hn khám bệnh. Tôi bảo xin nghỉ làm mà bố không cho, sợ ảnh hưởng đến công việc của con. Thật ra việc tôi nghỉ cũng không to tát gì. Nhưng chợt nghĩ bây giờ bố nằm viện, nhiều khi mình chả nghỉ được mà chăm bố. Chợt thấy buồn vì cái quyền quyết định không nằm trong tay mình. Như tôi vẫn hay nói, không giàu nó là một cái tội.
3. Có một điều mà tôi không thích ở anh trai tôi là hắn quá coi trọng sự nghiệp. Chính vì vậy mà hắn nói quá nhiều về công việc. Cái xấu là hắn hay nói những mỗi lo của hắn, mà nó ít khi xảy ra. Lúc mới vô một công ti mới thì áp lực, lo lắng suốt ngày mà cái hắn hay nói nhất là lo sợ bị đuổi việc. Rồi lúc công ti đi xuống, phải cho nhiều người nghỉ việc thì hắn cũng lo sợ. Về nhà hay kể ông này nghỉ ông kia bị cho nghỉ. Nói thật là tôi chả muốn nghe chút nào. Mang mấy cái chuyện không vui ở văn phòng về nhà kể nó làm mất cả không khí vui vẻ của gia đình. Hắn lo 1 thì bố mẹ tôi lo 3. Rồi bố mẹ lại gọi cho tôi bảo này bảo nọ. Tôi cũng mệt. Chính vì vậy tôi không khuyến khích mọi người mang chuyện ở công ti về nhà, vì nó sẽ chả vui chút nào. Tôi thì tôi chả nói gì luôn. Nó hơi thái quá thật nhưng chắc là do tôi bị ảnh hưởng.
2. Cái sự giàu của tôi trên thực tế mà nói thì nó đã đi quá chậm so với tuổi già của bố mẹ tôi, vì vậy tôi chẳng thế mơ mình sẽ dùng nhiều tiền để đưa bố mẹ mình đi những nơi du lịch nồi tiếng, vì khi tôi nhiều tiền rồi thì có lẽ chính tôi cũng đã già để mà đi được ấy chứ. Chợt nhớ đến một câu trong sách của Mèo Maverick nói về một cặp vợ chồng sống khổ sở để có một tương lai tốt hơn ở Bắc Kinh, và họ sẽ phải đếm số lần được gặp bố mình ở quê nhà vì quá xa. Tôi không xa nhà lắm nhưng tôi cũng khá là sợ khi nghĩ rằng mình phải đếm số lần được gặp bố mẹ mình.
1. Vậy là sắp tới sinh nhật 29 tuổi của anh trai mình. Với anh mình, tuổi này nó thực sự có ý nghĩa khi nó như là một dấu mốc trong cuộc đời. Ngồi lục máy tính anh để tìm vài bức ảnh làm quà chuẩn bị cho hắn. Mình ở với anh trai từ khi lên đại học đến giờ. Mọi thăng trầm của anh ấy mình đều chứng kiến cả. Ngồi xem đống ảnh trong máy tính, chợt bật khóc vì thương anh. Anh trai mình thực sự vất vả và rất nỗ lực. Mọi dấu mốc trong cuộc đời của anh ấy đều đến từ sự kiên trì, cứ lặng lẽ vượt qua bao khó khăn mà tiến lên. Trong máy anh vẫn còn lưu giữ những bức ảnh của người yêu cũ. Mỗi tình 9 năm phải chia tay thì thực sự đau buồn. Mình đã chứng kiến anh buồn như nào mà không giúp được gì. Rồi những bức ảnh đánh dấu những dấu mốc trong cuộc việc. Khá là thành công. Dù mình không thể hiện ra nhiều, nhưng mình thực sự yêu quý và cảm ơn vì có người anh như vậy.