Thứ Bảy, 27 tháng 4, 2019
no image



2. Ăn một quả vải bị phạt 2 triệu đồng ( Luật có nồng độ cồn khi tham gia giao thông) mà người dân vẫn chấp nhận, thờ ơ không phản đối gì có lẽ là minh chứng tốt nhất cho cái quan điểm của tôi về sự thờ ơ của người Việt với chính trị

1. Ngày trước khi mới đọc mấy blog ngoài lề bắt đầu tìm hiểu về chính trị tôi thường mơ ước rằng Việt Nam rồi sẽ có một đột biến gì đó, đảng Cộng sản sụp đổ nhanh chóng, chế độ tự do học kiểu Mỹ sẽ nhanh chóng phát triển đưa nước ta phát triển thần tốc như Singapore hay Hàn quốc. Căn cứ để tôi tin vào đó là người Việt Nam mình rất thông minh, một khi đã có mục tiêu và động lực cả nước sẽ đi lên rất nhanh. Nhưng vài năm sau tôi nhận ra rằng Hàn Quốc có phát triển họ cũng mất đến 20 năm, có biến cố chính trị gì thì cũng 5-7 năm Venezuale, tức là trong 20 năm nữa thì đất nước không thể giàu mạnh kiểu Hàn Quốc được. Điều đó cho tôi một nhận thức rằng không thể chờ vận nước thay đổi để cuộc đời mình thay đổi được. Trong 20 năm nữa đất nước vẫn trì trệ như này thôi, còn 20 năm nữa thì tôi đã già, sự thật nó là thế đây. Chỉ có chính tôi và bạn mới là tác giả của cuộc đời mình.
ẤY EM ĐI