Thứ Bảy, 21 tháng 10, 2023
no image

38. - Nếu bạn đủ may mắn để được đền đáp trong cuộc sống như tôi, sẽ đến lúc bạn phải quyết định xem có nên trở thành nô lệ cho giá trị tài sản ròng của mình bằng cách dành phần đời còn lại để gia tăng nó hay để những gì bạn tích lũy được phục vụ bạn. Peter lynch

37. Cái gì mua được bằng tiền thì cứ bỏ tiền mua, đừng đắn đo hơn thiệt. Hãy để dành sự quan tâm cho những cái mà tiền không mua được.

36. Đôi khi nghèo không đáng sợ bằng cách người ta đối xử với người nghèo.

35. Không chỉ trong cuộc sống, tình yêu cũng có những nhân quả bù trừ. Người này làm bạn buồn, người tiếp theo sẽ tới bù đắp. Nên lúc nào yêu, mình cũng tâm niệm phải yêu thật chân thành.

34. Một giải pháp cho người thích sống chậm là kiếm thật nhiều tiền rồi hãy về quê. Lúc đó có tiền rồi thì ung dung sống, sáng pha trà, trưa nấu cơm. Còn người chưa có tiền nhiều thì nửa năm hay vài tháng gì đó bỏ đi du lịch bụi Hội An, Đà Lạt như tôi để lấy lại năng lượng mà về phố cày cuốc tiếp.

33. Một trong những điều khó khăn nhất là khám phá ra điều ta muốn làm, không chỉ ở tuổi thanh niên, mà trong suốt cuộc đời. 
Nếu bạn không tự khám phá ra được điều bạn thực sự muốn làm bằng cả con người mình, bạn sẽ làm điều gì đó không phải là mối quan tâm thiết thân của bạn. Và rồi cuộc sống của bạn sẽ hết sức khốn khổ. 
Vì khốn khổ, bạn sẽ tìm cách quên lãng bằng phim ảnh, bằng nhậu nhẹt, bằng cách đọc vô số sách vở, bằng cách dấn thân vào một công cuộc cải tạo xã hội nào đó, vân vân.  Krishnamurti
Phản biện lại  Chỉ có trẻ con và người lớn chưa trưởng thành thì mới làm điều mình thích làm. Người trưởng thành làm những điều mình cần phải làm.

32. Nếu bạn sinh ra trong nghèo khó, thiếu may mắn, tiền tài thì cách duy nhất để bạn thành công là đánh cược toàn bộ nhiệt huyết, đam mê, mồ hôi và nỗ lực của bạn vào việc truy tìm sự giàu sang

31. Phó Chủ tịch SHB Đỗ Quang Vinh không có thú đam mê với siêu xe, đồ hiệu… Bởi theo quan điểm của phó chủ tịch nhà băng, đẳng cấp của con người không đánh giá qua bề ngoài mà phải nhìn nhận qua tư duy, trí óc, từ cách nói chuyện và cách thể hiện của họ.
Bản thân ông Vinh vẫn thấy thoải mái khi di chuyển bằng xe máy, mua hàng sale-off, ăn quán vỉa hè như bao người.

30. Ở đây chúng ta nên hiểu là cụm từ "nghỉ hưu sớm" có nghĩa là thoát khỏi công việc làm công ăn lương, tiếp tục cuộc sống để làm những gì mình thích, có thể chấp nhận mức thu nhập ít đi hoặc không ổn định. Nó hoàn toàn không có nghĩa là không làm gì cả và chỉ hưởng thụ.

29. Người ta bảo quãng thời gian tuổi trẻ có lẽ là quãng thời gian đẹp nhất, nhưng có lẽ quãng đời này cũng chứa đựng nhiều nỗi đau, sự sợ hãi và hoang mang đến cùng cực, hi vong rằng rồi tất cả những người trẻ đều sẽ vượt qua

28. Người nào cứ bảo cuộc sống ngắn ngủi nên phải tận hưởng. Còn tôi quan niệm đời còn dài, lo làm trước đã, từ từ mới hưởng thụ.

27. Khi đó, mình vẫn quen với khái niệm sinh nghề tử nghiệp: ai cũng phải có một nghề nghiệp nào đó và theo đuổi nó suốt đời. Tim là người đầu tiên mình gặp mà không bị định nghĩa bởi một nghề nghiệp nào cả

26. Hầu hết mọi stress trong cuộc sống sẽ được loại bỏ, chỉ với 2 cách suy nghĩ sau đây
        1. Ngày mai là một món quà
        2. Liệu điều này có thực sự quan trọng trong 10 năm nữa không? 

25. We have no concept of work-life balance, we just have life and work as a part of it. No one at the end of his life wishes he could work more

24. Nếu bạn kiếm 20 triệu 1 ngày, mỗi tiếng của bạn trị giá 2 triệu, hãy sử chúng chúng sao cho tạo ra hiệu quả cao nhất. Những lời khuyên của mấy con hot girl tài chính như "nấu ăn ở nhà cho tiết kiệm", đối với tôi là vô cùng xàm xí. Để chuẩn bị cho 1 buổi ăn tự nấu, tôi thiệt hại 2-4 triệu.

23. Công thức của hầu hết dân số Việt Nam đang theo đuổi là: đến trường, học những thứ trong trường, ra trường, cố gắng làm tốt, bò lên từ từ, dư tiền, học cách dùng tiền. Trong thời gian đó luôn thắc mắc không biết mình muốn cái gì.
Còn công thức của những người thành công là: xác định cái họ muốn, xác định thứ cần học, đi học, làm.

22. Bài học 5: Công thức Tự do tài chính :
-> Làm việc kiếm tiền
-> Tiết kiệm
-> Đầu tư
-> Thu nhập thụ động
-> Đơn giản hóa

21. Việc đạt được độc lập tài chính quan trong hơn nhiều so với việc đạt được địa vị cao trong xã hội.sach triệu phú hàng xóm

20. Bao giờ tự lừa được chính mình thì lên làm sếp được rồi

19. Đó là vì một người thông minh sẽ giải quyết vấn đề. Còn người khôn ngoan thì tìm cách né tránh nó. 
Dù sao thì hãy tập sống như dòng sông. Cách hay nhất để giải quyết một vấn đề, chính là né tránh vấn đề. Người giỏi, theo tôi, là người không có vấn đề gì để mà giải quyết. 

18. Mục đích của các dòng sông là hướng ra biển lớn. Chúng uốn lượn bởi vì chúng gặp chướng ngại vật trên đường đi. Đó có thể là một ngọn núi, một rừng cây, một cù lao, hay một con nai vàng ngơ ngác. Các dòng sông có tìm cách “san bằng tất cả” để ra biển không? Không, chúng chọn cách khôn ngoan hơn rất nhiều, đó là vòng qua các chướng ngại vật để ra biển. Chúng né tránh vấn đề để đạt được mục đích của mình.
Vậy nên, trước tiên chúng ta phải xác định được mục đích của mình. Và sau đó, tìm cách đạt được nó. San bằng tất cả không phải là mục đích. Đạt được mục đích mới là mục đích.

17. Điều đầu tiên: Đàn ông thật sự không bao giờ cho phép mình nghèo. Điều thứ 2: cả thế giới này có thể khinh thường anh ta nhưng người phụ nữ của anh ta thì tuyệt đối không được phép, nếu thấy không thể thì ra đi, còn cạnh bên bắt buộc phải tôn trọng. Điều thứ 3: cái giàu của đàn ông ở tầm nhìn và nỗ lực, không phải con số trong tài khoản hiện tại. 

16. Tôi đọc cuốn sách vào năm thứ 4 sống tại Hà Nội - một thành phố nhộn nhịp, huyên náo, thành phố cho tôi sự tư do nhưng cũng cho tôi thấy dược sự cô đơn, tước đi của tôi sự vui tươi của tuổi mới lớn và trao cho tôi những bi kịch của tuổi trưởng thành... Những đêm không ngủ - Goodreads

15. Đôi khi chúng ta thành công. Đôi lúc khác, chúng ta học được điều gì đó. Với cách nghĩ đó, chúng ta không bao giờ là người thất bại. Gào
Sometimes, we succeed, other times, we have learned something. Thinking this way, we will never be losers

14. I think it's time to spend some time writing about things around my works, life and my perspectives on my personal page as a way to document my life. Yeah, it is a wonderful way to reflect. Past joys and past mistakes, can all be learned from to some extent. So having social media to store those memories, can help me see how far I has come and how much I can learned. Bolat duisenov

13. Một trader giỏi không phải là người kiếm được nhiều tiền nhất, nhưng anh ta là người tự do nhất

12. Cách nhanh nhất để gấp đôi số tiền bạn có là gấp đôi nó lại rồi bỏ lại vào trong ví
A quick method to double your money is to fold them in half then put them back in your wallet

11. Hồi nhỏ chúng ta học để đọc, lớn lên rồi ta lại đọc để học

10. Bạn nên nhắc nhở bản thân tập trung năng lượng vào việc tăng thu nhập cá nhân. Khi nào bạn có đủ tài chính vững mạnh thì mới nên chú ý tới các khoản đầu tư như nhà ở, bất động sản, vàng, kinh doanh các mặt hàng khác,... Điều này mới đúng nghĩa là dùng tiền đẻ ra tiền và mang lại lợi nhuận tốt hơn cho cuộc sống của bạn.

9. Khách hàng là ông chủ duy nhất. Khách hàng có thể sa thải từ giám đốc cho đến nhân viên chỉ với một hành động duy nhất đó là đi mua hàng của công ti khác

8. Giải quyết vấn đề là một quá trình có thể chia nhỏ làm bốn bước: (1) hiểu rõ tình huống; (2) xác định nguyên nhân gốc rễ của vấn đề; (3) thiết lập kế hoạch hành động hiệu quả; và (4) triển khai thực hiện kế hoạch cho đến khi vấn đề được giải quyết, đồng thời đưa ra những điều chỉnh nếu cần.

7. Nguyên tắc "ba không" mà họ cam chịu, thực sự khiến người ta đau lòng:
"Không có tiền, đồng nghĩa với việc không thể từ chức, không thể sinh bệnh, không thể mang thai!"

6. Trước hết tôi có lời khuyên các bạn quan tâm đến kinh tế tài chính khi thấy một tin "giật gân" như vậy nên search các nguồn khả tín như WSJ, FT, The Economist, Bloomberg và chịu khó đọc các bản tin ở đó.

5. Hãy suy nghĩ về tiền, nó sẽ buộc bạn kiểm soát thu nhập và từ đó nhìn ra những cơ hội"

4.Nuôi dưỡng thói quen đọc sách và viết lách
Qua tuổi 20 là thời điểm người đàn ông bước ra xã hội, trong quá trình kết giao với mọi người, cách ăn nói và kiểm soát cảm xúc là hai yếu tố quan trọng để chinh phục đối phương.

Người đàn ông hiểu biết, chắc chắn là một người thường xuyên đọc sách, người đàn ông trí tuệ, chắc chắn là một người thường xuyên viết lách. Dù bận rộn thế nào cũng nên dành thời gian đọc sách và viết lách, vì hai việc này có thể thay đổi suy nghĩ và hành vi của bạn. Một người đàn ông muốn thay đổi tư tưởng của mình, việc đầu tiên cần làm chính là đọc một quyển sách hay, đọc một quyển sách hay giống như kết được một người bạn tuyệt vời, có thể giúp bạn đi đúng hướng. Cuộc sống có sách là một cuộc sống phong phú nhiều màu, khoảng thời gian viết lách là khoảng thời gian gợi mở sự thông minh sáng suốt.

Người đàn ông thích đọc sách và viết lách, nhất định sở hữu một tâm thái tốt. Bởi vì giữa biển kiến thức và trí tuệ mênh mông vô tận, vậy mà anh ta có thể kiên trì theo đuổi đến cùng

3. Đọc Homo sapien tác giả có viết rằng chúng ta bây giờ một tuần phải làm việc từ 40-45 tiếng ở các nước phát triển, và con số này sẽ là 60-80 tiếng ở các nước đang phát triển, trong khi tổ tiên của chúng ta một ngày có khi chỉ dành 3 tiếng để đi săn bắt và hài lượm, và theo cách lí giải của tác giả, tổ tiên chúng ta có một cuộc sống đáng ngưỡng mộ hơn chúng ta bây giờ.

2. One can be complimented on their wealth or beauty, but that's not as good as being complimented on one's education. And a compliment on one's education is not as good as a compliment on one's civility.

1.Ngày xửa ngày xưa! Có anh nông dân làm lụng vất vả, Phú Ông nói: "Nếu anh làm việc chăm chỉ ta sẽ gả con gái của ta cho" Vậy là anh nông dân thật thà cứ làm suốt, năm này qua năm khác.! Đó là mô tít chuyện cổ tích. Và bạn đã có khi nào thấy Phú Ông gả con gái cho anh nông dân làm việc chăm chỉ chưa??? Công Việc cũng vậy, đừng tin những lời sếp hứa hẹn. Một chuyện không bao giờ xảy ra ở cổ tích thì làm sao xảy ra ở thực tại. Hãy nổ lực làm và tìm hướng riêng cho mình. Đừng trông mong vào SẾP.
ẤY EM ĐI
Thứ Tư, 13 tháng 9, 2023
no image



10. 10.06.2024 Buổi tối chủ nhật, tôi ngồi ngẫm nghĩ linh tinh. Nghĩ về quãng thời gian từ lúc tốt nghiệp đại học đến giờ và những câu chuyện tôi chứng kiến. Cùng học một trường đại học, chung một lớp có người khi tốt nghiệp lấy nó là bàn đạp đi du học, rồi sống và làm việc ở châu Âu, ít khi quay về Hà Nội nữa. Cũng có người thì việc học đại học là đỉnh cao trong đời họ, để rồi sau đó quay trở về quê xây dựng cuộc sống, cũng ít khi lên lại Hà Nội. Có những người tốt nghiệp đại học rồi sau đó ở lại đây luôn. Chăm chỉ cống hiến và làm việc để mong một điều gì đó tốt hơn cho cuộc sống. Cùng một lớp cùng một trường nhưng có những câu chuyện rất khác. Đó là điều bình thường trong cuộc sống, 

9. 09.13.2023 Cuối tuần, tôi ra chỗ nhà trọ đón đứa cháu lên nhập học đại học. Nó lên cùng bố là ông anh họ tôi, 2 bố con setup phòng ở xong thì tôi chở ông anh đi mua tủ lạnh, cất vào trong đó đầy kín đồ ăn được mẹ nó chuẩn bị cho ở quê. Tôi ở đó cả ngày, nên cũng thấy nhiều nhà khác đưa con lên nhập học. Có đứa được cả bố mẹ đưa lên, chăm lo chuẩn bị cho từng tí một, chả phải lo gì. Có phòng thì lên trước 1,2 hôm, mua sắm đầy đủ, có cái vỏ tủ lạnh mới cứng còn để ở ngoài. Đến trưa thì có 2 bố con lên nhận phòng. Đồ đạc cũng chẳng có nhiều, mang lên chỉ 2 cái ba lô cùng một hộp carton đựng rau củ. Tôi ngồi ở tầng 1 nhưng cũng không thấy họ ra ngoài mua sắm thêm đồ gì. Lúc chở ông anh tôi về, tôi bắt gặp cô bé cũng đang lẽo đẽo mở cổng để cho ông bố về, cô rón rén chào, rồi ông bố lặng lẽ quay lưng đi bộ về một mình. Lúc về tôi và ông anh có hỏi chuyện ông ấy vài câu. 15 năm trước, anh trai tôi lên học đại học, cũng nghèo và khổ, đến khi đi làm được năm mới mua được cái tủ lạnh, nhưng bố tôi khi đó cũng không phải quay lưng đi về một mình như này. 15 năm trước, anh tôi lên học để kiếm tiền, thoát nghèo, rồi xây dựng sự nghiệp. Bây giờ 15 năm sau, vẫn có những cảnh như vậy, vẫn có những con người nghèo khó, bắt đầu đi học để mở ra một tương lai mới cho họ. Lịch sử vẫn luôn lặp lại, lúc nào cũng có những con người nỗ lực vươn lên để thoát nghèo, và tôi thấy công thức thì vẫn thế mà thôi : Nghèo khó thì phải nỗ lực để thoát nghèo

8. 01.19.2023 Sáng nay đọc báo, phóng sự viết về việc những người về quê ăn Tết bằng xe máy trong đêm. Họ là những người công nhân ở Hải Phòng, Hải Dương, phải di chuyển cả quãng đường 500km về quê mình ở Điện Biên, Hà Giang trong đêm, quãng đường xa và trong cái lạnh đêm 13 độ, họ cũng vất vả. Cũng trong khoảng cuối năm này, tôi lại biết được một số người ở Hà Nội, có điều kiện, lại rất ít khi đi xe máy. Họ book grab hoặc lái xe. Cùng một thế giới, nhưng nó lại khác nhau vậy. Cái chênh lệch giàu nghèo này nó vẫn xảy ra, nhưng đây là cái tôi chứng kiến. Tôi cũng nhiều lần suy nghĩ về việc, một người sẽ khác nhau thế nào nếu sinh ra ở Việt Nam với ở Mỹ. Một người sinh ra ở Việt Nam khổ hơn rất nhiều, khi cùng với một cường độ làm việc như người Mỹ, họ nhận lại được ít hơn, muốn mua một thứ gì đó cũng tốn công sức hơn rất nhiều so với người Mỹ.

7. 09.30.2022 Ông bảo vệ ở tòa nhà tôi làm vừa bị cho nghỉ việc. Ông tâm sự với tôi lúc cuối ngày như vậy. Vào ngày cuối cùng của tháng, chủ tòa nhà gặp ông và thông báo cho ông nghỉ việc vì ông không không đạt yêu cầu, và cuối ngày thì thanh toán tiền lương cho ông. Ông làm được việc, nên tôi nghĩ vấn đề không phải từ ông, chỉ đơn giản là chủ không muốn thuê ông nữa. Hàng ngày ông phải làm từ 6h sáng, khi có người đầu tiên đến làm việc, và làm tới tận 10h tối, khi người cuối cùng rời khỏi tòa nhà. Ông đến tuổi nghỉ hưu rồi, nhưng lấy vợ muộn, con gái thứ hai giờ mới 18 tuổi và mới lên học đại học, nên công việc là một thứ quan trọng với ông, khác với những ông cụ nghỉ hưu làm để lấy niềm vui khác. Ông lúc đó có vẻ buồn, gặp ai về cũng chào bảo rằng mai tôi nghỉ rồi. Câu chuyện làm tôi suy nghĩ. Nó là điển hình cho những người lao động bình dân ở Việt Nam, họ phải vất vả làm việc, để nhận lại được một mức lương rẻ mạt, quyền và chế độ không có, luôn luôn bị phụ thuộc vào một ông chủ nào đó, và có thể mất việc bất cứ lúc nào. 

6. 09.03.2022 Tôi có cô chị họ ở quê, mọi người thường trêu là V hâm. Nhưng thật ra bà tính cách bình thường, chỉ là tiếp thu không được giỏi. Bạn có thể gặp nhiều người như vậy trong cuộc sống, đặc điểm chung của họ là tính tình vô tư, vô tư đến hồn nhiên, hiền lành và tốt tính. Hồi nhỏ đối xử khá tốt với tôi. Bà chị tôi học xong cấp 3 thì vào nam vài năm rồi lấy chồng. Lấy chồng vài năm, có được 2 con thì vợ chồng bỏ nhau. Mẹ mang theo 1 con về lại Bắc, bố nuôi 1 con ở trong Nam, gia đình từ đó chả gặp nhau nữa, vì bả cũng chả có cơ hội vào Nam lại. Về quê vài năm thì bả lấy chồng tiếp, ông chồng lần này lớn tuổi, đã qua 1 đời vợ và con riêng. Họ lại có thêm 1 đứa con nữa. Lúc mới đẻ con xong, bà về quê tôi mới gặp lại sau nhiều năm. Câu chuyện của bà nó làm tôi phải suy nghĩ đó là sự chia tay của gia dình. Con người ta dường như quá dễ dàng để kết hôn, dễ dàng có con với nhau rồi dễ dàng chia tay. Để lại đó nhũng niềm đau khổ, mà chuyện như thế này mn cũng gặp nhiều. Điều mà tôi khó hiểu tiếp theo là có lẽ con người ta quá khó để sống một mình, họ luôn muốn tìm đến để sống cùng nhau, dựa trên 1 thứ gì đó không phải là tình yêu. Nó trái với suy nghĩ của tôi, đó là nếu người tôi muốn ở cùng bỏ đi, tôi khó mà ở cùng với ai khác được, vì khoảng trống người mình thích bỏ lại rất lớn.

5. 08.08.2022 Hồi còn học lớp 7, tôi và thằng bạn, có thể đi từ vườn sau nhà tôi đến vườn sau nhà hàng xóm cách đó 20 nhà để tìm tổ chim mà không có khó khăn gì. Tôi thấy may mắn khi còn nhỏ, hàng rào nhà với hàng xóm vẫn là bụi râm bụt, có thể đi lại dễ dàng. Bây giờ thì chịu, tôi không thể đi được vườn sau sang vườn nhà hàng xóm cạnh nhà, tường rào kín rồi. Sang nhà ông anh họ, thấy hàng xóm đang xây tường, xây quá đầu người, để hai nhà khỏi nhìn thấy nhau. Lũ gà chó ngày xưa, có thể chạy tung tăng khắp 3 vườn cạnh nhau, giờ chỉ quanh quẩn trong góc nhỏ vườn mỗi nhà. Tôi còn nhớ, lâu lâu lại phải đi tìm gà về, do nó lạc sang chuồng nhà hàng xóm, giờ thì không có chuyện đó nữa, gà cũng chả cần phải đếm hàng tối, vì nó có đi đâu đâu.

4. Có những thứ mất đi theo thời gian, vì phải thay đổi với sự phát triển của xã hội. Hồi nhỏ ở quê tôi, những ngày nóng, cả xóm đều ra đường ngồi hóng gió, 3,4 nhà lại tụ tập nhau lại thành từng cụm để ngồi tám chuyện với nhau, ăn cơm nóng quá cũng bê ra đường ngồi, có nhà ông bà đông con cháu quá, cứ cuối tuần con cháu tụ tập, lại 2 mâm cơm rải chiếu ngồi bên đường, dưới là bờ máng mát rượi đến là vui. Nhà tôi cũng hay rải chiếu dưới bờ cỏ nằm luôn ngoài đường, tôi nằm dưới cỏ nghe tiếng dế kêu, nhớ có tối trăng tròn, đang ngồi thì bố tôi nhìn thấy con chuột cống to đùng chạy dưới ruộng, bực mình liền cầm gậy đuổi quanh ruộng, vừa đuổi vừa vụt, hết 1 vòng ruộng thì chuột cũng chết, lúc đó là 11h đêm rồi, lại lục đục xách chuột đi cho nhà hàng xóm để họ ăn. Làng quê giờ phát triển, ngày nóng mọi người đóng cửa ở trong nhà bật quạt, điều hòa, cổng thì đóng kín rồi, chả ra ngoài nữa, đường vẫn còn nhiều cây, bờ ruộng mát mẻ thì vẫn còn, nhưng cảnh rải chiếu ngồi thì không còn nữa, nhớ lại thì buồn mán mác, lạc quan thì là chuyện vui vì sự phát triển xã hội.

3. Tôi đã gặp thực tế những người kiếm được tháng 1-2 trăm củ, công việc tự do không quá áp lực, mua nhà rồi đi mer. Đó là bạn tôi, rồi bạn anh tôi... họ cũng nỗ lực chứ không phải là may mắn, mỗi lần nghĩ về chuyện này, ai chắc cũng sẽ liên hệ với bản thân mình rồi buồn. Vì hầu hết những người đọc những dòng này, đều đang như tôi, vất vả làm việc, kiếm chút tiền cho tương lai, có khi cả đời mới mua được căn nhà, không mua được mercedes. 

 2. Công ti đối diện, Mi là cô gái dễ thương, vừa xinh vừa ngoan, cái đó ai cũng công nhận, chúng tôi thường hay trêu Mi. Tôi cũng thường hay trêu Chính là tán Mi đi, Chính cũng thích lắm, tán tỉnh mấy lần nhưng không dám lại gần, tôi hỏi ra mới biết vì ngại nhà xa, quê 2 người ở xa nhau, chính tôi cũng nghĩ đến điều này. Hai vợ chống có quê xa nhau quá, tết không biết đi lại kiểu gì, rồi nghỉ lễ, giỗ chạp...

Thằng bạn tôi ở Thanh Hóa cũng bị 2 lần bị người yêu bỏ vì nhà xa, 2 người đều bảo là tết muốn ở gần mẹ mình, nếu lấy chồng xa thì không còn được về quê nữa.

Tôi coi đây là những câu chuyện buồn vì nó đều dính đến nghèo, cả 2 câu chuyện đều có thể giải quyết được bằng cái xe ô tô, có xe ô tô riêng, đi lại giữa 2 nhà sẽ không còn là vấn đề, mọi người không còn phải bon chen xe khách, hay năm về quê ngoại , năm ăn tết quê nội nữa. Nhưng những bạn tôi còn quá nghèo để mua được ô tô riêng, hay chí ít dư dả để thuê xe. Nếu giàu hơn, chắc chắc tình yêu của họ sẽ cất cánh, cậu chuyện sẽ không còn buồn nữa

1. Hồi bé nhà tôi nghèo nhất xã, nhà chỉ có 2 mảnh vườn, mảnh trước trồng rau, mảnh sau trồng cây ăn quả. Nhà nghèo nên vườn cây nhà tôi trồng toàn chuối, vì chuối là giống ngắn ngày, ra quả quanh năm, ra buồng là bố tôi bán có tiền ngay, vì tiền lúc nào cũng thiếu, nên tuổi thơ tôi không có cái cây ăn quả nào làm kỷ niệm ( có nhãn nhưng chả bao giờ đậu quả ). Cũng chính vì thế mà nhà tôi thường sẵn chuối chín, hồi bé tôi ăn chuối khá nhiều vì lúc nào cũng đói, ăn như hoa quả hàng ngày, ăn với cơm buổi sáng, rồi nấu ăn...

Chính vì thế mà có lẽ bây giờ tôi vẫn còn ngán chuối, dù chuối ngon nhưng từ khi lên đại học đến giờ tôi ăn không đến chục quả chuối, vì đơn giản hồi bé ăn quá nhiều nên giờ vẫn còn ám ảnh. 

Giờ kinh tế nhà tôi đã khá hơn rồi, vườn cây bố tôi trồng khá nhiều cây ăn quả để các con về ăn, chuối giờ chỉ còn vài cây

ẤY EM ĐI