Chuyện vui, buồn cuộc sống
10. 10.06.2024 Buổi tối chủ nhật, tôi ngồi ngẫm nghĩ linh tinh. Nghĩ về quãng thời gian từ lúc tốt nghiệp đại học đến giờ và những câu chuyện tôi chứng kiến. Cùng học một trường đại học, chung một lớp có người khi tốt nghiệp lấy nó là bàn đạp đi du học, rồi sống và làm việc ở châu Âu, ít khi quay về Hà Nội nữa. Cũng có người thì việc học đại học là đỉnh cao trong đời họ, để rồi sau đó quay trở về quê xây dựng cuộc sống, cũng ít khi lên lại Hà Nội. Có những người tốt nghiệp đại học rồi sau đó ở lại đây luôn. Chăm chỉ cống hiến và làm việc để mong một điều gì đó tốt hơn cho cuộc sống. Cùng một lớp cùng một trường nhưng có những câu chuyện rất khác. Đó là điều bình thường trong cuộc sống,
9. 09.13.2023 Cuối tuần, tôi ra chỗ nhà trọ đón đứa cháu lên nhập học đại học. Nó lên cùng bố là ông anh họ tôi, 2 bố con setup phòng ở xong thì tôi chở ông anh đi mua tủ lạnh, cất vào trong đó đầy kín đồ ăn được mẹ nó chuẩn bị cho ở quê. Tôi ở đó cả ngày, nên cũng thấy nhiều nhà khác đưa con lên nhập học. Có đứa được cả bố mẹ đưa lên, chăm lo chuẩn bị cho từng tí một, chả phải lo gì. Có phòng thì lên trước 1,2 hôm, mua sắm đầy đủ, có cái vỏ tủ lạnh mới cứng còn để ở ngoài. Đến trưa thì có 2 bố con lên nhận phòng. Đồ đạc cũng chẳng có nhiều, mang lên chỉ 2 cái ba lô cùng một hộp carton đựng rau củ. Tôi ngồi ở tầng 1 nhưng cũng không thấy họ ra ngoài mua sắm thêm đồ gì. Lúc chở ông anh tôi về, tôi bắt gặp cô bé cũng đang lẽo đẽo mở cổng để cho ông bố về, cô rón rén chào, rồi ông bố lặng lẽ quay lưng đi bộ về một mình. Lúc về tôi và ông anh có hỏi chuyện ông ấy vài câu. 15 năm trước, anh trai tôi lên học đại học, cũng nghèo và khổ, đến khi đi làm được năm mới mua được cái tủ lạnh, nhưng bố tôi khi đó cũng không phải quay lưng đi về một mình như này. 15 năm trước, anh tôi lên học để kiếm tiền, thoát nghèo, rồi xây dựng sự nghiệp. Bây giờ 15 năm sau, vẫn có những cảnh như vậy, vẫn có những con người nghèo khó, bắt đầu đi học để mở ra một tương lai mới cho họ. Lịch sử vẫn luôn lặp lại, lúc nào cũng có những con người nỗ lực vươn lên để thoát nghèo, và tôi thấy công thức thì vẫn thế mà thôi : Nghèo khó thì phải nỗ lực để thoát nghèo
8. 01.19.2023 Sáng nay đọc báo, phóng sự viết về việc những người về quê ăn Tết bằng xe máy trong đêm. Họ là những người công nhân ở Hải Phòng, Hải Dương, phải di chuyển cả quãng đường 500km về quê mình ở Điện Biên, Hà Giang trong đêm, quãng đường xa và trong cái lạnh đêm 13 độ, họ cũng vất vả. Cũng trong khoảng cuối năm này, tôi lại biết được một số người ở Hà Nội, có điều kiện, lại rất ít khi đi xe máy. Họ book grab hoặc lái xe. Cùng một thế giới, nhưng nó lại khác nhau vậy. Cái chênh lệch giàu nghèo này nó vẫn xảy ra, nhưng đây là cái tôi chứng kiến. Tôi cũng nhiều lần suy nghĩ về việc, một người sẽ khác nhau thế nào nếu sinh ra ở Việt Nam với ở Mỹ. Một người sinh ra ở Việt Nam khổ hơn rất nhiều, khi cùng với một cường độ làm việc như người Mỹ, họ nhận lại được ít hơn, muốn mua một thứ gì đó cũng tốn công sức hơn rất nhiều so với người Mỹ.
7. 09.30.2022 Ông bảo vệ ở tòa nhà tôi làm vừa bị cho nghỉ việc. Ông tâm sự với tôi lúc cuối ngày như vậy. Vào ngày cuối cùng của tháng, chủ tòa nhà gặp ông và thông báo cho ông nghỉ việc vì ông không không đạt yêu cầu, và cuối ngày thì thanh toán tiền lương cho ông. Ông làm được việc, nên tôi nghĩ vấn đề không phải từ ông, chỉ đơn giản là chủ không muốn thuê ông nữa. Hàng ngày ông phải làm từ 6h sáng, khi có người đầu tiên đến làm việc, và làm tới tận 10h tối, khi người cuối cùng rời khỏi tòa nhà. Ông đến tuổi nghỉ hưu rồi, nhưng lấy vợ muộn, con gái thứ hai giờ mới 18 tuổi và mới lên học đại học, nên công việc là một thứ quan trọng với ông, khác với những ông cụ nghỉ hưu làm để lấy niềm vui khác. Ông lúc đó có vẻ buồn, gặp ai về cũng chào bảo rằng mai tôi nghỉ rồi. Câu chuyện làm tôi suy nghĩ. Nó là điển hình cho những người lao động bình dân ở Việt Nam, họ phải vất vả làm việc, để nhận lại được một mức lương rẻ mạt, quyền và chế độ không có, luôn luôn bị phụ thuộc vào một ông chủ nào đó, và có thể mất việc bất cứ lúc nào.
6. 09.03.2022 Tôi có cô chị họ ở quê, mọi người thường trêu là V hâm. Nhưng thật ra bà tính cách bình thường, chỉ là tiếp thu không được giỏi. Bạn có thể gặp nhiều người như vậy trong cuộc sống, đặc điểm chung của họ là tính tình vô tư, vô tư đến hồn nhiên, hiền lành và tốt tính. Hồi nhỏ đối xử khá tốt với tôi. Bà chị tôi học xong cấp 3 thì vào nam vài năm rồi lấy chồng. Lấy chồng vài năm, có được 2 con thì vợ chồng bỏ nhau. Mẹ mang theo 1 con về lại Bắc, bố nuôi 1 con ở trong Nam, gia đình từ đó chả gặp nhau nữa, vì bả cũng chả có cơ hội vào Nam lại. Về quê vài năm thì bả lấy chồng tiếp, ông chồng lần này lớn tuổi, đã qua 1 đời vợ và con riêng. Họ lại có thêm 1 đứa con nữa. Lúc mới đẻ con xong, bà về quê tôi mới gặp lại sau nhiều năm. Câu chuyện của bà nó làm tôi phải suy nghĩ đó là sự chia tay của gia dình. Con người ta dường như quá dễ dàng để kết hôn, dễ dàng có con với nhau rồi dễ dàng chia tay. Để lại đó nhũng niềm đau khổ, mà chuyện như thế này mn cũng gặp nhiều. Điều mà tôi khó hiểu tiếp theo là có lẽ con người ta quá khó để sống một mình, họ luôn muốn tìm đến để sống cùng nhau, dựa trên 1 thứ gì đó không phải là tình yêu. Nó trái với suy nghĩ của tôi, đó là nếu người tôi muốn ở cùng bỏ đi, tôi khó mà ở cùng với ai khác được, vì khoảng trống người mình thích bỏ lại rất lớn.
5. 08.08.2022 Hồi còn học lớp 7, tôi và thằng bạn, có thể đi từ vườn sau nhà tôi đến vườn sau nhà hàng xóm cách đó 20 nhà để tìm tổ chim mà không có khó khăn gì. Tôi thấy may mắn khi còn nhỏ, hàng rào nhà với hàng xóm vẫn là bụi râm bụt, có thể đi lại dễ dàng. Bây giờ thì chịu, tôi không thể đi được vườn sau sang vườn nhà hàng xóm cạnh nhà, tường rào kín rồi. Sang nhà ông anh họ, thấy hàng xóm đang xây tường, xây quá đầu người, để hai nhà khỏi nhìn thấy nhau. Lũ gà chó ngày xưa, có thể chạy tung tăng khắp 3 vườn cạnh nhau, giờ chỉ quanh quẩn trong góc nhỏ vườn mỗi nhà. Tôi còn nhớ, lâu lâu lại phải đi tìm gà về, do nó lạc sang chuồng nhà hàng xóm, giờ thì không có chuyện đó nữa, gà cũng chả cần phải đếm hàng tối, vì nó có đi đâu đâu.
4. Có những thứ mất đi theo thời gian, vì phải thay đổi với sự phát triển của xã hội. Hồi nhỏ ở quê tôi, những ngày nóng, cả xóm đều ra đường ngồi hóng gió, 3,4 nhà lại tụ tập nhau lại thành từng cụm để ngồi tám chuyện với nhau, ăn cơm nóng quá cũng bê ra đường ngồi, có nhà ông bà đông con cháu quá, cứ cuối tuần con cháu tụ tập, lại 2 mâm cơm rải chiếu ngồi bên đường, dưới là bờ máng mát rượi đến là vui. Nhà tôi cũng hay rải chiếu dưới bờ cỏ nằm luôn ngoài đường, tôi nằm dưới cỏ nghe tiếng dế kêu, nhớ có tối trăng tròn, đang ngồi thì bố tôi nhìn thấy con chuột cống to đùng chạy dưới ruộng, bực mình liền cầm gậy đuổi quanh ruộng, vừa đuổi vừa vụt, hết 1 vòng ruộng thì chuột cũng chết, lúc đó là 11h đêm rồi, lại lục đục xách chuột đi cho nhà hàng xóm để họ ăn. Làng quê giờ phát triển, ngày nóng mọi người đóng cửa ở trong nhà bật quạt, điều hòa, cổng thì đóng kín rồi, chả ra ngoài nữa, đường vẫn còn nhiều cây, bờ ruộng mát mẻ thì vẫn còn, nhưng cảnh rải chiếu ngồi thì không còn nữa, nhớ lại thì buồn mán mác, lạc quan thì là chuyện vui vì sự phát triển xã hội.
3. Tôi đã gặp thực tế những người kiếm được tháng 1-2 trăm củ, công việc tự do không quá áp lực, mua nhà rồi đi mer. Đó là bạn tôi, rồi bạn anh tôi... họ cũng nỗ lực chứ không phải là may mắn, mỗi lần nghĩ về chuyện này, ai chắc cũng sẽ liên hệ với bản thân mình rồi buồn. Vì hầu hết những người đọc những dòng này, đều đang như tôi, vất vả làm việc, kiếm chút tiền cho tương lai, có khi cả đời mới mua được căn nhà, không mua được mercedes.
2. Công ti đối diện, Mi là cô gái dễ thương, vừa xinh vừa ngoan, cái đó ai cũng công nhận, chúng tôi thường hay trêu Mi. Tôi cũng thường hay trêu Chính là tán Mi đi, Chính cũng thích lắm, tán tỉnh mấy lần nhưng không dám lại gần, tôi hỏi ra mới biết vì ngại nhà xa, quê 2 người ở xa nhau, chính tôi cũng nghĩ đến điều này. Hai vợ chống có quê xa nhau quá, tết không biết đi lại kiểu gì, rồi nghỉ lễ, giỗ chạp...
Thằng bạn tôi ở Thanh Hóa cũng bị 2 lần bị người yêu bỏ vì nhà xa, 2 người đều bảo là tết muốn ở gần mẹ mình, nếu lấy chồng xa thì không còn được về quê nữa.
Tôi coi đây là những câu chuyện buồn vì nó đều dính đến nghèo, cả 2 câu chuyện đều có thể giải quyết được bằng cái xe ô tô, có xe ô tô riêng, đi lại giữa 2 nhà sẽ không còn là vấn đề, mọi người không còn phải bon chen xe khách, hay năm về quê ngoại , năm ăn tết quê nội nữa. Nhưng những bạn tôi còn quá nghèo để mua được ô tô riêng, hay chí ít dư dả để thuê xe. Nếu giàu hơn, chắc chắc tình yêu của họ sẽ cất cánh, cậu chuyện sẽ không còn buồn nữa
1. Hồi bé nhà tôi nghèo nhất xã, nhà chỉ có 2 mảnh vườn, mảnh trước trồng rau, mảnh sau trồng cây ăn quả. Nhà nghèo nên vườn cây nhà tôi trồng toàn chuối, vì chuối là giống ngắn ngày, ra quả quanh năm, ra buồng là bố tôi bán có tiền ngay, vì tiền lúc nào cũng thiếu, nên tuổi thơ tôi không có cái cây ăn quả nào làm kỷ niệm ( có nhãn nhưng chả bao giờ đậu quả ). Cũng chính vì thế mà nhà tôi thường sẵn chuối chín, hồi bé tôi ăn chuối khá nhiều vì lúc nào cũng đói, ăn như hoa quả hàng ngày, ăn với cơm buổi sáng, rồi nấu ăn...
Chính vì thế mà có lẽ bây giờ tôi vẫn còn ngán chuối, dù chuối ngon nhưng từ khi lên đại học đến giờ tôi ăn không đến chục quả chuối, vì đơn giản hồi bé ăn quá nhiều nên giờ vẫn còn ám ảnh.
Giờ kinh tế nhà tôi đã khá hơn rồi, vườn cây bố tôi trồng khá nhiều cây ăn quả để các con về ăn, chuối giờ chỉ còn vài cây
.png)